Đăng Nhập

Quên mật khẩu

Latest topics
» Làm áo đội bóng rẻ nhất Hà Nội, áo euro 2012 chỉ với 80.000đ/ 1 bộ
Tue May 08, 2012 10:15 am by aoloptoi

» LÀM ÁO ĐỒNG PHỤC RẺ NHẤT HÀ NỘI
Tue May 08, 2012 10:11 am by aoloptoi

» parkuol niem dam me moi cua gioi tre viet nam
Sun Apr 22, 2012 7:04 pm by ManhComVP

» parkuol niem dam me moi cua gioi tre viet nam
Sun Apr 22, 2012 7:04 pm by ManhComVP

» parkuol niem dam me moi cua gioi tre viet nam
Sun Apr 22, 2012 7:03 pm by ManhComVP

» parkuol niem dam me moi
Sun Apr 22, 2012 7:03 pm by ManhComVP

» parkuol niem dam me moi
Sun Apr 22, 2012 7:01 pm by ManhComVP

» ko ai dieu hanh wap ne nua (Chan)
Sun Apr 22, 2012 7:00 pm by ManhComVP

» chan qua chan
Mon Apr 02, 2012 3:38 pm by ManhComVP

» Open chính thức MU Đẳng Cấp sẽ bắt đầu lúc 13h00 ngày 25/02/2012
Wed Feb 22, 2012 2:21 pm by congaquay30

» chang koa' j' hi't ah'
Fri Nov 04, 2011 8:05 am by duy_saco

» 2!chao moj ng ha!wed truong mjnh chan wa' vai
Fri Nov 04, 2011 8:04 am by duy_saco

» Chang co Ai online ha? ^^! traC' KO OJT LAP NJCK ::Ngo^c'
Fri Jul 29, 2011 2:24 pm by ManhComVP

» dung nhin tao dkm do dien
Sat Apr 23, 2011 7:08 am by ManhComVP

» sac de0 viet dc blog
Sun Mar 20, 2011 11:12 am by ManhComVP

» Thay Dep Thy Cho 1 Diem
Sun Mar 20, 2011 11:10 am by ManhComVP

» Ha Ha Ha Dc
Sun Mar 20, 2011 10:33 am by ManhComVP

» Nan? ChuA Em
Sun Mar 20, 2011 10:29 am by ManhComVP

» oaoaoaoa qua la sac
Sun Mar 20, 2011 10:27 am by ManhComVP

» Nguy Hiem Qua ^^
Sun Mar 20, 2011 10:24 am by ManhComVP


và giông tố đã đến ! cố gắng gượng đi tôi ơi...

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down

và giông tố đã đến ! cố gắng gượng đi tôi ơi...

Bài gửi  manhbittet on Mon Mar 23, 2009 3:44 am

tâm trạng buồn của bóng ma lang thang trong đêm tối ko biết kể cùng ai ...


Biết Nhớ, Biết Quên

Tôi quen anh khi tôi bắt đầu đặt chân vào cấp ba . Là con một, tôi thường mong mỏi có một người anh hoặc chị gì đó. Thế là, tôi nhận anh làm anh kết nghĩa . Có thể nói anh rất hợp với vai trò ấy . Anh lo lắng, khuyên nhủ tôi nhiều điều bổ ích.

Tôi còn nhớ có lần tôi hỏi anh: "Có ai tặng hoa hồng mà không kèm theo ý nghĩa không, anh Hai ?" - Lần đó, anh không trả lời tôi ngay mà hỏi ngược lại: "Có ai vừa tặng em hoa hồng, hở út?". Tôi gật đầu: "Một người "bạn trai" của một chị bạn". "Tốt hơn hết em đừng nên giao thiệp với họ nữa mà sứt mẻ tình cảm. Anh chàng ấy thuộc dạng người "đứng núi này trông núi nọ", không tốt đâu . Dù sao thì em còn nhỏ, ráng lo học nghe út!". Tôi tin anh thật nhiều . Tôi thường kể hết cho anh nghe những buồn, vui, giận dỗi của mình.

Thỉnh thoảng, có lá thư ai đó nhét trong hộc bàn tôi cũng đưa anh xem. Tôi vô tư và cũng không kém phần bướng - tôi có thể cãi bướng với anh hàng giờ. Và cuối cùng bao giờ anh cũng nhường tôi với câu nói: "Người ta cãi nhau là để tìm ra tiếng nói chung chứ không phải hơn, thua nhau". Tôi vẫn còn cố chấp đến độ "Em nghĩ tiếng nói chung ấy là: Anh phải nhường em". Anh cốc đầu tôi, tôi dẩu môi giận dỗi .

Có lẽ, tình cảm của tôi và anh sẽ tốt đẹp biết mấy nếu đừng có cái ngày anh đường đột... tỏ tình với tôi! Lần đó, tôi hụt hẫng nhiều về anh. Tại sao, anh không cứ giả vờ làm anh của tôi thì có hay hơn không? Tôi lánh mặt anh hàng tháng trời .

Cuối cùng, anh đến cổng trường tìm tôi - ngỏ lời "xin lỗi" và xin được làm anh Hai như xưa - Tôi hỏi: "Thế tình cảm đó thật hay giả" - "Anh không hề nói dối nhỏ bao giờ. Nhưng nhỏ không chấp nhận, biết làm sao hơn. Thế gian này khối người yêu một mình, thêm anh nữa có sao .". "Thế thì liệu tình cảm anh em mình có còn như xưa ?". Anh cúi đầu im lặng. Tôi biết "người ta không thể giả vờ khi người ta có một trái tim biết nói".

Thời gian thoảng qua nhanh như một cái chớp mắt... Tôi ra trường. Nhà tôi có một mình tôi, mẹ không muốn cho tôi đi học xa .

Tôi buồn thật nhiều và bi quan hơn lúc nào hết. Và chính anh lại là người an ủi, mang đến niềm tin cho tôi, vào những lúc ấy . Trái tim chẳng là gỗ đá, tôi biết nghĩ về anh nhiều hơn lúc nào chẳng hay ...

Và cho đến khi những gì muốn giấu, anh đã không giấu được tôi . Tôi mất anh hay đúng hơn là tôi đành phụ anh. Biết làm sao khi trong tình cảm tôi là kẻ ích kỷ - tôi không muốn có người phụ nữ nào bước vào cuộc đời anh trước tôi . Và tôi cũng không muốn anh san sẻ tình cảm cho ai . Điều tôi biết quá muộn màng so với năm năm trời tôi quen anh. Giá như, tôi đừng quá tin anh... Giá như ...! Có phải qua mỗi bi kịch người ta thường: giá như ...

Tôi cố tạo vẻ bình thản để nói lời chia tay . Anh gục đầu . Có hay, tôi cũng quằn quại trong thương nhớ ngổn ngang...

Thời gian lại thoảng qua nhanh như một cái chớp mắt...! Có lẽ, anh đã quên tôi ?! "Ai biết yêu rồi cũng một thời biết nhớ và biết quên!".

manhbittet

Tổng số bài gửi : 646
Age : 27
Registration date : 17/12/2008

Xem lý lịch thành viên http://vn.myblog.yahoo.com/nguoiditimsao_2006/

Về Đầu Trang Go down

muốn khóc quá

Bài gửi  manhbittet on Mon Mar 23, 2009 11:00 am

khi nghe bài hát này tự dưng muốn khóc quá ....

yesterday once more

http://mp3.zing.vn/mp3/nghe-bai-hat/Yesterday-Once-More-The-Carpenters.IW60B9OU.html

Hình như đã rất lâu rồi thì phải. Nếu nhớ không nhầm là hồi năm học lớp 2,
tôi có học một bài thơ “Ngày hôm qua đâu rồi hả bố ?...”. Ôi ! mình già thật
rồi, không nhớ nổi ông bố đã trả lời như thế nào nữa. Chỉ nhớ là câu trả lời của
ông bố đó khiến mình phải suy nghĩ rất nhiều, về một ngày hôm qua ở “trong tờ
lịch con vừa mới xé, trong cành hồng trong vườn …” (không nhớ chính
xác).

Không hẳn là tuýp người hoài cổ, nhưng những gì của ngày hôm qua,
những thành công, thất bại, những niềm vui, nỗi buồn… luôn là những thứ mà không
bao giờ mình muốn đánh đổi với bất kì cái gì. Lúc mới thất tình thì hay nghe bài
“Will you wait for me” và gặm nhấm nỗi đau, lúc quen bạn gái mới thì nghe bài
“Obvious” để lấy cảm xúc viết thư tình, rồi cứ mỗi khi tết đến lại nghe “happy
new year” đến chán chê… Rồi hôm nay cũng vậy, ngồi nghe “Yesterday once more” để
nhớ về những chuyện đã xảy ra. Chợt thấy có một chút hụt hẫng, như mình đã mất
một cái gì quý lắm.


Có những chuyện mình đã làm, có những điều mình đã nói mà mãi mãi mình không thể
làm lại từ đầu hay rút lại lời nói. Có những chuyện làm mình thấy hối hận, thấy
xấu hổ nhưng hình như đó cũng giống như những sự kiện của phần đời nhỏ bé, không
thể thiếu để tạo nên 60 năm ý nghĩa trong cuộc sống ngắn ngủi của chúng ta. Có
những lúc ngồi nhớ lại chuyện một đứa bạn kể từ hồi năm nào, mà vẫn thấy mắc
cười, rồi ngồi cười một mình, rồi lại thấy buồn, thấy trống trãi vì đứa bạn ấy
không còn bên cạnh mình để chọc mình cười… Chắc không ai khùng như mình đâu nhỉ
?
Giai điệu của bài Yesterday once more thật nhẹ nhàng, nhẹ nhàng đến mức mà
khi vừa nghe vừa viết như thế này tôi cũng quên mất là mình đang mở nhạc đấy.
Giai điệu ấy cứ như được viết ra từ cái tâm trạng của mình lúc này vậy. Một chút
gì đó, cũng nhẹ nhàng, ở bên trong, dù không rõ lắm, nhưng khiến bụng dạ chợt
bồn chồn …

When I was young
I'd listened to the radio
Waitin' for my favorite
songs
When they played I'd sing along
It made me smile

Those were
such happy times
And not so long ago
How I wondered where they'd
gone
But they're back again


“Khi còn nhỏ, tôi thường nghe radio, chờ đợi những ca khúc mà
mình yêu thích, khi người ca sĩ hát thì tôi ca theo, điều đó khiến tôi rất
vui…Đó là những khoảng thời gian hạnh phúc không lâu về trước, nhưng không biết
chúng biến đi đâu rồi, tôi tự hỏi… Nhưng một hôm chúng đã trở
lại…”.


Nhắc tới đây lại thấy giống mình, hồi nhỏ mình cũng thường hát theo radio
lắm, lúc đó còn nhỏ, làm nhiều chuyện ngốc nghếch mà không thấy xấu hổ, chứ bây
giờ kêu mình quấn mền cầm cây bình bát chạy khắp xóm đóng vai thần điêu đại hiệp
vừa đi vừa chíu chíu pằng pằng thì… xin kiếu . Nhưng nghĩ lại cũng vui vui, lúc
đó thích cái gì là làm đó, bị lậm phim ghê lắm. Lúc coi phim “Ocean Girl” của Úc
xong thì suốt ngày xuống sông bịt mũi tập lặn, rồi coi phim “Thế giới bí mật của
Alex Max” cứ tưởng rằng nếu mình tập trung nhìn một cái ly nước thì nó sẽ dịch
chuyển, rồi coi “Emili ở trang trại trăng non” lại tập tành viết nhật kí, lúc đó
chỉ mới học lớp năm …
Ừ, mà cũng nhờ viết nhật kí mà mới nhớ được ngần ấy
chuyện để lôi ra mà kể. Ôi, bài hát lại qua mất cái khúc đang viết mất rồi, để
lần sau. Nhắc tới nhật kí mới nhớ, không ngờ lại có nhiều người thích viết nhật
kí như vậy, nhưng hình như chỉ có cách ấy, người ta mới không quên những gì mình
đang làm ngày hôm nay.

But they're back again
Just like a long lost friend
All the songs I
loved so well
(*) Every Sha-la-la-la
Every Wo-wo-wo
Still
shines
Every shing-a-ling-a-ling
That they're starting to sing's
So
fine

When they get to the part
Where he's breakin' her heart
It can
really make me cry

“ Nhưng rồi chúng trở lại, giống như những
người bạn thân rất lâu rồi bị thất lạc, những bài hát mà tôi từng yêu thích,
từng giai điệu sha-la-la, oh-o-oh vẫn còn đó, từng nốt sing-aling-aling nghe vẫn
hay đấy chứ, khi mà người ta hát tới cái đoạn mà nam nhân vật chính làm tan nát
trái tim nữ nhân vật chính, tôi lại bật khóc …”.


Có rất nhiều người, qua rất nhiều năm tháng, qua rất nhiều nỗi đau,… những
tưởng mình đã chai sạn, những tưởng trái tim đông lại như cục nước đá , những
tưởng mình không thể mở lòng ra được… Nhưng đối diện với một cảm xúc cũ, một cố
nhân…Hay cụ thể trong bài hát này là một cái “favourite song” ,
cảm-xúc-Yesterday-Once-More vẫn còn đó, âm ỉ, âm ỉ… Và có lẽ câu nói “Thời gian
sẽ xóa nhòa tất cả, sẽ thay đổi mọi thứ….” không phải lúc nào cũng đúng. Bằng
chứng là mình cũng cảm thấy mình đang sống lại trong cảm xúc của ngày trước, vẫn
là một thằng nhóc mãi không thể hiểu hết bài hát Yesterday Once More của
Carpenters, vì mỗi lần nghe lại, tôi lại thấy nó hay hơn…


Nhiều thứ đã thay đổi quá rồi. Nhưng giai điệu ấy còn ở trong tôi,từng ký ức
viết nên giai điệu thân quen tuyệt vời của bài hát ấy…Từng âm sling-aling-aling,
từng tiếng sha-la-la, và tôi lại mỉm cười. Mình hạnh phúc thật đấy, làm gì có
thằng khùng nào ngồi đấy, tận 1 giờ sáng, chỉ để nghe và cảm nhận một
cảm-xúc-Yesterday-Once-more…
Cho dù sau này có thể quên mất tiêu, cho dù sau này không biết con người
có thể chế tao ra được cỗ máy thời gian hay không ? Vì không cần một phép màu
nào cả….Chỉ cần sau này âm nhạc còn tồn tại, chỉ cần mỗi lần nghe Yesterday once
more, chỉ cần 3 phút 59 giây thì với tôi ngày hôm qua sẽ trở lại.

manhbittet

Tổng số bài gửi : 646
Age : 27
Registration date : 17/12/2008

Xem lý lịch thành viên http://vn.myblog.yahoo.com/nguoiditimsao_2006/

Về Đầu Trang Go down

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang


 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết