Đăng Nhập

Quên mật khẩu

Latest topics
» Làm áo đội bóng rẻ nhất Hà Nội, áo euro 2012 chỉ với 80.000đ/ 1 bộ
Tue May 08, 2012 10:15 am by aoloptoi

» LÀM ÁO ĐỒNG PHỤC RẺ NHẤT HÀ NỘI
Tue May 08, 2012 10:11 am by aoloptoi

» parkuol niem dam me moi cua gioi tre viet nam
Sun Apr 22, 2012 7:04 pm by ManhComVP

» parkuol niem dam me moi cua gioi tre viet nam
Sun Apr 22, 2012 7:04 pm by ManhComVP

» parkuol niem dam me moi cua gioi tre viet nam
Sun Apr 22, 2012 7:03 pm by ManhComVP

» parkuol niem dam me moi
Sun Apr 22, 2012 7:03 pm by ManhComVP

» parkuol niem dam me moi
Sun Apr 22, 2012 7:01 pm by ManhComVP

» ko ai dieu hanh wap ne nua (Chan)
Sun Apr 22, 2012 7:00 pm by ManhComVP

» chan qua chan
Mon Apr 02, 2012 3:38 pm by ManhComVP

» Open chính thức MU Đẳng Cấp sẽ bắt đầu lúc 13h00 ngày 25/02/2012
Wed Feb 22, 2012 2:21 pm by congaquay30

» chang koa' j' hi't ah'
Fri Nov 04, 2011 8:05 am by duy_saco

» 2!chao moj ng ha!wed truong mjnh chan wa' vai
Fri Nov 04, 2011 8:04 am by duy_saco

» Chang co Ai online ha? ^^! traC' KO OJT LAP NJCK ::Ngo^c'
Fri Jul 29, 2011 2:24 pm by ManhComVP

» dung nhin tao dkm do dien
Sat Apr 23, 2011 7:08 am by ManhComVP

» sac de0 viet dc blog
Sun Mar 20, 2011 11:12 am by ManhComVP

» Thay Dep Thy Cho 1 Diem
Sun Mar 20, 2011 11:10 am by ManhComVP

» Ha Ha Ha Dc
Sun Mar 20, 2011 10:33 am by ManhComVP

» Nan? ChuA Em
Sun Mar 20, 2011 10:29 am by ManhComVP

» oaoaoaoa qua la sac
Sun Mar 20, 2011 10:27 am by ManhComVP

» Nguy Hiem Qua ^^
Sun Mar 20, 2011 10:24 am by ManhComVP


nhật ki những ngày buồn 2

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down

nhật ki những ngày buồn 2

Bài gửi  manhbittet on Mon Feb 23, 2009 3:59 pm

Cuộc sống...có ai tránh được những giây phút trầm tư , lặng lẽ , ngắn thôi... có khi chỉ thoảng qua trong chuỗi thời gian tưởng như vô tận , những giây phút hiếm hoi cho nỗi buồn... những khoảnh khắc ngắn ngủi chợt đến , nếu không ghi lại nó sẽ vĩnh viễn đi . Dù đôi lúc đọc lại thấy hơi "buồn cười" nhưng vẫn trân trọng... vì... mỗi dòng viết ra mình như tâm sự được nhiều điều !

Đã hiểu được và nói được, chỉ đổi lại là một chút gì để nhớ , để thấy mình vẫn nguyên vẹn niềm tin . Để lòng mình neo lại trên những lãng quên... níu kéo những vô tình ! Vô tình đến, vô tình đi, vô tình không níu lại... Để bất chợt hiện về khuôn mặt ai , đôi mắt dõi buồn nhìn đôi mắt...

Mình không rõ bản thân tại sao lại như thế ? Tại sao cứ im lặng mà không thể nào nói ra được ? Đến gia đình có khi cũng là nguyên do của những nỗi buồn, đôi khi muốn tìm một tiếng nói chung mà khó quá, hình như đã luôn luôn là như vậy.... không muốn nhắc và không bao giờ muốn đề cập đến những chuyện đang khiến mình u uất ! Tất cả luôn là những nỗi buồn và có lúc nó thành một sự dồn nén đến bất nhẫn . Mình hoang mang , mình biết mình luôn luôn và vẫn đang để trượt khỏi tầm tay một điều gì đó mang hình hài của hạnh phúc... Mình đã bị chi phối bởi quá nhiều suy nghĩ , nó khiến mình nghẹt thở . Mình biết nhưng cũng chỉ bất lực tự nhìn mình như thế , có khi buồn lây cho cả người thân yêu . Có hay không trong cuộc sống - những điều mà dù có lí trí hay nghị lực đến đâu cũng không can thiệp được , không tự lý giải được...

Có lẽ con người mình lập dị, khó ưa ! Bản tính ương bướng và lòng tự ái quá cao , hờn dỗi cũng nhiều rồi không tự mình thoát ra được sự cố chấp .

Có người nói , một tâm hồn đa sắc thường để cho những nỗi buồn lấn át và loè đi mọi xúc cảm .Mình không biết... thật sự không biết vì có đôi lúc cũng chẳng thể hiểu rõ con người mình nữa . Những cảm xúc cất sâu trong lòng nhiều khi chỉ chực òa lên khóc. Chỉ thấy mỗi lần suy tư như thế mình lại viết , có khi chỉ viết cho riêng mình... Rồi lại lang thang đi tìm một nơi nào đó có thể che giấu cho mình mọi xúc cảm bất an... Ban cho mình sự hồi sức an lành... Để rồi mình không còn cảm thấy chán chường , mệt mỏi , cả cuộc sống đang khó nhọc bỗng trở nên nhẹ nhàng.... mình không còn phải cố để làm cho lòng trở nên băng giá nữa. Mình vẫn đi tìm cho riêng mình ...!

Nhiều thứ đã qua đi , quá nhiều điều đã vụt bay mất như làn khói tan nhanh trong đốm lửa mới le lói bị ngọn gió mạnh thổi tắt trong tích tắc... Có điều để lại nhiều dấu ấn , có điều ẩn nấp tận sâu trong đáy lòng .

Biết vậy mà có khác đi được đâu !

Giật mình, chỉ sợ những gì đã qua chỉ còn lại khoảng cách . Ai mà không muốn tốt cho những người mình yêu quý, nhưng có khi chính vì thế mà tổn thương nhau . Có lẽ do mình thiếu sự bình tĩnh và khéo léo đã vô hình khiến đối phương phát triển cái suy nghĩ sai lệch , thiếu cân nhắc , thúc đẩy sự "phản kháng không đáng có". Đến khi tất cả đều bình tĩnh lại dường như có gì đó gọi là khoảng cách... Mình đã vượt qua được giây phút đó . Một chút gì xa lạ hơn nhưng cũng một chút gì trở nên gần gũi hơn ! Tình cảm con người là vậy... Cuộc sống vẫn của tất cả chúng ta. Hình như mình đã hiểu thêm về cuộc sống , tình cảm con người ! Nếu có day dứt gì xin hẹn ngày sau sẽ trả. Nếu có niềm vui mới hay cũ những muộn phiền hãy cứ nói với cô đơn . Còn riêng nỗi cô đơn xin ngồi chép lại giữ cho riêng mình để gửi vào trong xanh , vào thánh thiện , vào êm đềm , mới mẻ...

Buồn là một cách sống vô nghĩa nhất....
Biết vậy mà có khác đi được đâu...

manhbittet

Tổng số bài gửi : 646
Age : 27
Registration date : 17/12/2008

Xem lý lịch thành viên http://vn.myblog.yahoo.com/nguoiditimsao_2006/

Về Đầu Trang Go down

tiep

Bài gửi  manhbittet on Mon Feb 23, 2009 4:06 pm

Ta thức dậy ....một ngày mới với tâm trạng mệt mỏi và chán nản . Giấc ngủ đêm qua cứ chập chờn... lo âu hoài sao không hết... vẫn phải nghĩ.... còn quá nhiều việc để làm... Ta chợt nhận ra mình quá nhỏ bé trong thế giới này !!!

Ta vẫn vô tình , vô tình với chính bản thân ta . Nhưng sẽ không ai nỡ trách một chân lý riêng ở mỗi con người . Có thể ta đã sai , có thể ta có lỗi . Ta không cầu mong một sự thông cảm cho những gì mà ta đã gạt đi . Vì chính ta đã gói ghém nó lại cho riêng mình . Ta trân trọng những niềm vui đã có và những nỗi buồn đã qua .

Mất một điều gì đó, phải chăng là khi ta có thêm một điều gì đó...? Cái được và mất nhiều khi cũng đối lập nhau.... Hạnh phúc và niềm vui cũng rất vô cùng . Nên cái giá phải trả cũng có khi không quá đắt như những gì người ta vẫn tưởng . Cuộc đời là thế... chẳng cho không ai cái gì bao giờ...!

Vẫn nghĩ rằng ở nơi đây ta khôn lớn một mình , nhưng không thể yên bình vì nhớ . Cái sự nhớ làm ta cảm thấy cô đơn trong một ngày bình yên... vòng quay kí ức chầm chậm ùa về.... ngỡ đã xa lắm mà nay về quá thênh thang.... Thời gian cũ qua rồi , nhưng "viên thuốc nhớ" vẫn chưa hết tác dụng . Còn vòng quay của cuộc sống sẽ không bao giờ tự dừng . Ta hiểu rằng nếu ta vẫn cứ đi hay dù ta dừng lại, thì những bánh xe ấy vẫn sẽ trượt dài mãi . Ta sẽ để cho nó chạy đúng đường...!

Lâu rồi không có lại cảm giác "dại khờ" trong vùng kí ức . Ta đã quên đi nhiều sở thích.... những tư duy đã từng tồn tại trong ta giờ không hiểu chúng đã đi đâu , cũng không thấy được ánh mắt ngây thơ như thuở trước nữa.... Cái đam mê hoài bão nông nổi và bồng bột của thủa dại khờ giờ cũng biến mất...

Thời gian trôi cuốn tất cả những gì mới mẻ thành cũ kĩ.... Sẽ còn bao nhiêu điều đi vào dĩ vãng...? Chỉ xin giữ trong ta màu hồng kí ức , sợ tất cả rồi cũng nhạt phai dù đã cất ở tận trong tim...

Quay về thực tại, bóng đêm đặc quánh, cảm giác nặng nề . Lặng lẽ , một giọt nước mắt thập thò trên mi... 1h sáng...bóng đêm ngoài kia vẫn miệt mài kéo từng cơn lạnh như từ truớc đến giờ nó vẫn phải thế...Cái cảm giác cô đơn...nhớ...lại ùa về trong ta....

manhbittet

Tổng số bài gửi : 646
Age : 27
Registration date : 17/12/2008

Xem lý lịch thành viên http://vn.myblog.yahoo.com/nguoiditimsao_2006/

Về Đầu Trang Go down

tiep

Bài gửi  manhbittet on Mon Feb 23, 2009 4:36 pm

Anh và em bây giờ như thế nào nhỉ ? Có thể là người yêu , có thể là bạn , cũng có thể là những người xa lạ ! Đôi khi ranh giới mong manh lắm... đôi khi cũng chẳng có ai đi phân định ranh giới làm gì... Nhưng khi nhìn tất cả với trái tim mình anh thấy sao mong manh thế ! Ranh giới dường như chỉ là một cái gật đầu thôi...

Anh cố gắng nhìn thật sâu vào trái tim mình , nhưng trong đó là gì em biết không...? Có hình em không...? Hình như có... mà dường như là không... Tất cả ký ức hiện về , những điều đã qua... nhiều lắm , còn em thì nhỏ nhoi , mờ nhạt ! Không phải là anh không tô màu cho em . Em đã cho anh hộp màu , nhưng anh lại chẳng chịu chọn cho mình một màu nào cả , cứ cầm hộp màu để trên tay , để anh tự hỏi lại chính mình . Cứ như thế... đôi khi anh làm tim mình thêm đau !

"Cái gì thuộc về mình sẽ là của mình , cái gì cần phải đến thì nó sẽ đến"... Thực lòng anh biết mình yêu em rất nhiều , anh đã vượt qua lòng tự ái của chính bản thân anh , bỏ qua và đánh đổi tất cả những gì anh có và có thể có... Nhưng em ơi , đừng đẩy anh ra xa như thế...!!!

Anh đã từng nghe có người nói rằng : "Nếu còn yêu thì đừng vội rời xa..." , và anh biết mình còn yêu em , nhưng anh không thể hiểu nổi chính mình vì anh biết em sẽ rời xa anh nếu tình yêu đó chỉ mình anh vun đắp...

Vậy thì em là gì...? Và anh là gì trong em...? Anh tự hỏi rồi lại chẳng biết trả lời thế nào , có lẽ sẽ mãi chỉ là thế thôi...!

Thời gian thay đổi... không gian thay đổi... tất cả đều thay đổi... vậy thì tại sao anh lại không ??? Anh có thể ít yêu em hơn , có thể coi em như một người bạn , nhưng sau này sẽ khác phải không em... Bởi vì anh thấy dường như càng ngày tình cảm anh dành cho em càng chạy đi đâu mất... Anh đã cố gắng để buộc chặt nó vào em , nhưng không thể . Những tình cảm bướng bỉnh nơi trái tim của anh cứ nhảy nhót... Anh lại đi tìm... nơi trái tim khác có thể thay thế em...!!!
Hạnh phúc hay là khổ đau , đi đến tận cùng cũng chỉ còn lại nước mắt...!!!

manhbittet

Tổng số bài gửi : 646
Age : 27
Registration date : 17/12/2008

Xem lý lịch thành viên http://vn.myblog.yahoo.com/nguoiditimsao_2006/

Về Đầu Trang Go down

Re: nhật ki những ngày buồn 2

Bài gửi  Sponsored content Today at 4:48 am


Sponsored content


Về Đầu Trang Go down

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang


 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết